Tiểu thuyết online

Thánh chiến – Chương 16: Khởi đầu của sự kết thúc

Hải Nam đứng chôn chân trước những gì mình nhìn thấy. Một bóng hình cao lêu nghêu trong thân hình đen ngòm, với gương mặt chỉ có một con mắt lớn và cái miệng lởm chởm răng nanh. Dọc lưng của nó là những gai nhọn tua tủa chỉa ra bốc mùi hôi thối, cùng tứ chi dài một cách bất thường đang đứng dối diện anh. Cả hai chỉ cách nhau chưa đây hai mươi bước chân. Anh gần như nghe tiếng tim mình hoảng sợ.

Con stalker khẽ nghiêng đầu rồi ngúc ngắc liên tục trông như một đứa trẻ thích thú với món đồ chơi vừa tìm được. Hình ảnh của nó trong mắt anh trở nên nhập nhoè và mờ dần trong bóng tối.

Chỉ trong thoáng chốc, nó biến mất ngay trước mắt anh.

Hải Nam biết đây là cách mà bọn entity thường sử dụng để vờn con mồi của mình trước khi xé xác họ ra từng mảnh nhỏ, anh xoay vòng quanh để biết chắc rằng mình không bỏ lỡ bất cứ khoảnh khắc nào đủ để cho con slender này tấn công.

“Tao sẽ không bỏ chạy nữa…” Anh lẩm bẩm, rút từ ba lô một con dao xếp mặc dù biết rằng có thể thanh vũ khí cỏn con này của anh sẽ chẳng gây tổn hại gì được cho con entity.

“Tới đây con khốn !!!”

Hải Nam gào lên với bóng tối. Vô vàn suy nghĩ vụt qua trí óc anh, về những điều anh đã biết về cuộc Thánh Chiến này, về ký ức tuổi thơ, và về cả những điều anh mong chờ trong tương lai sắp tới. Anh tự nhủ rằng không thể để bản thân kết thúc sinh mạng tại đây, rằng vai trò của mình vẫn chưa chấm dứt trong trang sử này.

Con stalker bắt đầu lấp ló từ phía xa, cố ý chọn đúng nơi mà anh có thể nhìn thấy. Cái đầu của nó vẫn gục gặc như một thói quen. Nó bắt đầu bò lên cây bằng cả tứ chi, rồi di chuyển vòng vèo qua tán lá rừng. Hải Nam có thể nhỉn thấy cái miệng lởm chởm răng nhếch lên tạo thành một nụ cười với nhớt dãi nhỏ xuống bên dưới.

Anh lùi lại thật nhanh, trong khi vẫn nắm chặt con dao trong tay và thủ thế. Con stalker nhảy bổ vào anh để thị uy, Hải Nam thét lên, quơ quào con dao loạn xạ, hy vọng có điều kỳ diệu nào khiến anh chém trúng nó.

“Khốn kiếp ! Khốn kiếp ! Khốn kiếp !”

Anh nghe tiếng mình gào lên và dội lại trong màng nhĩ. Con stalker vẫn nhảy lên rồi lùi về để vờn lấy anh, nó muốn anh thực sự hoảng sợ để hấp thụ axetincolin(1) từ anh.

Khi thấy anh cố gắng giữ bình tĩnh, nó bắt đầu tấn công mạnh hơn bằng những đường cào trên người con mồi. Vết cắt sâu vừa đủ gây cảm giác dau đớn, nhưng cũng không nguy kịch đến tính mạng của đối phương.

Hải Nam gồng người chịu chết trước những đòn vờn nhau của con stalker, trên thân thể anh chi chít những vết cào và được phủ đầy trong máu của bản thân mình. Con dao găm được anh vung loạn xạ trong không khí cũng không thay đổi được kết quả, 98% con người bình thường nắm chắc cái chết một khi đối đầu với entity.

Anh ngã khuỵ xuống đất, nhìn máu của mình chảy dài trên mu bàn tay. Con stalker đã ngưng các cuộc tấn công, đứng ngay phía trước anh và nhìn xuống như thể đang ngắm nhìn một con bọ. Anh có thể nhìn thấy bàn chân nó gõ nhịp thích thú trước khi tung đòn kết liễu cuối cùng.

Cảnh vật trước mắt anh trở thành một màu đỏ máu, anh nghe tiếng chính mình thét lên tuyệt vọng. Những giọt máu rớt xuống men theo từng lọn tóc không kèm theo cơn đau nào khiến Hải Nam nhận ra mình vẫn chưa bị xé xác. Anh gắng gượng nhìn lên vị trí con stalker đang đứng, thân hình nó trở nên quằn quại và rít lên những tiếng kêu chói tai, với một bên tay bị chém đứt.

“Thằng ranh con. Cuối cùng cũng kiếm được mày !”

Hải Nam nhận ra được giọng nói vừa phát ra từ phía sau, anh quay người lại và nhìn thấy Matthew cùng người học trò của mình – Mạnh Cường, đang đứng nhìn xuống bộ dạng tơi tả của anh.

“Dám giở trò scan lại cuốn sách, bọn phóng viên tụi mày đúng là không tin được.” Matthew càu nhàu bước lên phía trước. Ngay khi thấy đối thủ mới, con stalker hướng về phía ông ta rít lên đe doạ. “Đợi tới khi ta xử lý xong con chuột bé bỏng này, rồi sẽ tới mày chú em ạ !”

Matthew vẫn ung dung trước sự đe doạ của con stalker, ông ta bập bập lấy điếu thuốc đang tàn lụi của mình rồi vò nó trong lòng bàn tay và vứt đi. Rút thêm một điếu mới, Matthew nhanh chóng mồi lửa và rút từ trong áo măng tô ra hai khẩu súng bạc chạm trổ tỉ mỉ những hoa văn thờ phượng Chúa.

Tiếng khẩu Revoler nổ lên chát chúa. Hai lượt đạn liên tiếp ghim vào cơ thể của con stalker. Ngay khi hai viên đạn chạm vào đối phương chúng liền phát nổ khiến nó chịu sát thương khá lớn.

Con stalker rú lên rồi nhanh chóng tái tạo lại cơ thể mình trong khi giật lùi lại trốn sau bóng đêm. Matthew liền thay ngay một khẩu Desert Eagle nhắm thẳng vào đối thủ ghim đạn đánh dấu, vết đạn phát sáng màu xanh lân tinh khiến con stalker không thể nào lẩn trốn được nữa.

Xoay cò súng một cách điệu nghệ, Matthew vẫn chưa ngưng đợt tấn công của mình. Ông ta tiếp tục rút khẩu FN-FiveSeven và sử dụng bằng cả hai tay xả súng theo đèn laser vào đối thủ. Cây FN-FiveSeven được cải tiến tích hợp bước sóng với thiết bị phát sóng Micronano có trong đạn đánh dấu, có thể bắt được ngay vị trí của đối tượng theo dòng laser gắn trên thân súng. Bất kể việc con stalker có lẩn trốn tới đâu, ánh đèn đều nhanh chóng bắt kịp nó và tiếp theo sau là loạt đạn nã đến.

Trong khi Matthew áp đảo con stalker, Mạnh Cường nhanh chóng đến cầm máu và băng bó cho Hải Nam.

“Trông anh cứ như vừa chui từ bụi gai ra vậy.” Cậu chàng cảm thán rồi đỡ anh dậy. “Quả báo khi cứng đầu scan cuốn sách đấy !”

“Tôi tưởng cậu theo đạo Chúa…” Hải Nam thều thào, cảm thấy bản thân quá sức lạc quan khi có thể đùa trong tình cảnh này.

Mạnh Cường lôi anh ra xa cuộc chiến không cân sức của thầy mình rồi để anh ngồi tựa vào thân cây trước khi cho anh uống chút nước.

“Anh còn đi được không?”

“Có lẽ…”

“Thế là tốt rồi.” Cậu ta đưa anh chai nước cùng thuốc và rút lấy cái ipad từ hành trang của anh ra, không quên lục tìm và kiểm tra luôn chiếc máy tính bảng còn lại trong ba lô. “Công cứu giá.” Cậu chàng cầm chiếc ipad bẻ làm đôi trước vẻ mặt bàng hoàng của anh.

“Giờ thì tôi trở thành hoàng đế rồi cơ đấy…”

Hải Nam nhăn mặt tỏ vẻ cảm thán, trong lòng thầm nghĩ có lẽ lại phải sao thêm vài bản file sách đó, vừa cầu mong Mạnh Cường đừng tiếp tục lần mò thấy 3 chiếc usb chứa bản sao trong đáy giả của chiếc ba lô.

Hải Nam uống hai viên thuốc giảm đau, chất kháng sinh tích hợp trong thuốc khiến anh cảm thấy khoẻ hơn một chút, ít ra cũng có thể tự đứng lên đi lại được. Đúng lúc đó Matthew cũng đã quay trở lại, trên người không hề bị xây xước một ly.

“Người của mầy đầy mùi entity, thằng ranh phóng viên ạ.”

Ông ta cau mày, đầu mũi khẽ nhúc nhích nhìn anh.

“Đã xử lý xong chưa?” Matthew quay qua hỏi đồ đệ, cậu chàng ngay lắp tự gật đầu. “Đi thôi, thằng lỏi. Ta sẽ đưa mày rời khỏi đây rồi sẽ xử lý sau.”

Hải Nam thở dài. Ít ra bây giờ anh sẽ được bảo vệ.

“Anh có biết quân tập kích là bên nào không? Về trang phục hoặc vũ khí chẳng hạn…”

Hải Nam nhớ lại những gì mình đã thấy, anh cho rằng đó là tổ chức 440. Tuy nhiên trong bóng đêm, và với một người bình thường như anh khó mà phán đoán được tên ám sát đó thuộc tổ chức nào. Chưa kể, các tổ chức thường sử dụng chung loại giáp MkVI làm trang phục đặc chủng nữa.

Suy xét lợi-hại hồi lâu, anh lắc đầu và mô tả những gì mình nhìn thấy, dĩ nhiên là dấu nhẹm đi chuyện chứng kiến cuộc ám sát.

“Còn một người bạn của tôi, cô ấy tên Như Nguyệt. Nhỏ người, tóc đen dài. Áo thun bó, quần ri quân đội. Trên đường đến đây anh có thấy cô ấy không?”

Bất chợt nhớ đến Như Nguyệt đang mất tích, anh ngước lên hỏi Mạnh Cường.

“Không, tôi chẳng thấy ai cả.” Mạnh Cường lắc đầu. “Cả hai lạc nhau trong trận chiến à?”

“Cũng không hẳn. Tôi và cô ấy định bỏ chạy về phía Nam. Nếu quay ngược lại, có thể mất nhiều tháng để chờ thông đường. Nhưng bọn tập kích dùng súng phóng lựu nã về phía chúng tôi…”

“Chúng ta có thể chú ý tìm kiếm cô ấy trên đường rời khỏi đây.”

Mạnh Cường cười với anh để trấn an, có lẽ cậu chàng nghĩ Như Nguyệt là bạn gái anh.

“Và nếu tụi bay còn sống nữa.” Matthew đáp lời trong khi đã thủ sẵn tư thế chiến đấu.

Cả Hải Nam cùng Mạnh Cường nghe giọng điệu của ông thầy nghiêm trọng hẳn đi bèn quay lại nhìn.

Bỗng dưng mặt đất rung chuyển mạnh mẽ, Hải Nam bất ngờ vịn lấy một thân cây gần đó. Vang trong không khí là tiếng kinh nguyện cầu hoà vào tiếng hát, một bài hát cổ xưa mà mặc dù không thể hiểu được thanh âm đó, anh vẫn cảm thấy từng thớt thịt trên người mình run lên vì sợ hãi.

Phía trước cả ba là một con outside đang trồi lên từ dưới lòng thị trấn bỏ hoang.

❈❈❈❈❈❈❈❈❈❈❈❈❈❈❈❈❈❈❈❈❈❈❈❈❈❈❈❈❈❈

(1) Axetincolin: Một chất hóc-môn được tiết ra khi con người hoảng sợ.

 

Tác giả Sanys

Học Viết
Học Viết là chuyên trang về tuyển chọn các áng văn chương Việt Nam, qua đó giúp cho độc giả nắm được thế nào là một bài viết hoặc một tác phẩm hay.
Share:

Leave a reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *