Tác phẩm Việt NamTHƠ HAY

Những bài thơ hay của Dương Khuê

Dương Khuê (1839-1902) là nhà thơ nổi tiếng Việt Nam thế kỷ 19. Ông thuộc vào một trong những lớp Nho sinh cuối cùng khi Nho học đã đi vào tàn cuộc, lại là người làm thơ, làm nhạc giữa thời đất nước loạn lạc rối ren, bị ngoại bang chèn lấn. Những bài thơ của ông có âm điệu cuốn hút đầy chất nhạc, lại mang không khí hưởng lạc với những thơ, rượu, giai nhân, ca xướng… nhưng ẩn sau đó là tiếng thở dài bi phẫn cho thời cuộc.

Dưới đây chúng tôi xin giới thiệu một số thi phẩm của Dương Khuê.


AI ƠI MÁ ĐỎ

Ai ơi! má đỏ nên đầu bạc,

Quá ngán! hơi vàng để dạ đen!

Công đèo bòng nhận tính bấy nhiêu niên,

Uổng thay! cử giăng đi, tuồng gió lại

Phai, thắm mùi trần ghê khéo quái

Hợp, tan cuộc thế uẩy là xinh!

Giời trêu người sao khoảnh độc trăm vành,

Cho có mắt trắng nhiều, xanh lại ít!

Thôi từ đây nợ phong lưu giả hết!

Giả tấm lòng cho nước chảy hoa trôi!

Người mà đến thế thì thôi!


TẶNG CÔ ĐÀO NGỌ

Hốt ức lục, thất niên tiền sự,

Nợ phong lưu chưa trả hương nguyền.

Đến bây giờ lại gặp người quen,

Nỗi lưu lạc, sự ghét ghen là thế thế!

Thiếp tự thân khinh, lang vị khí,

Thần tuy tội trọng, đế do liên.

Can chi mà tủi phận, hờn duyên,

Để son phấn đàn em sau khúc khích.

Ý trung nhân tự khả tình tương bạch,

Thôi bút nghiên, sênh phách cũng đều sai.

Trông nhau nói nói, cười cười.


NỢ PHONG LƯU

Say mới biết ở đời ai cũng hớ,

Vị tài tình nên vướng nợ phong lưu.

Kho trời chung tiêu phí thấm vào đâu,

Chơi là lãi, dẫu chưa giàu nhưng chẳng kiết!

Trả trả, vay vay lâu cũng hết;

Co co, cỏm cỏm, chắc hơn ai.

Chỉ chịu thua tay chú thợ trời

Khéo tỉ mỉ nặn ra người làm múa rối.

Nào nhục nào vinh nào hiển hối,

Mặt ra hề thay đổi mấy mươi phen….

Chẳng gì hơn rượu thánh với thơ tiên,

Trời đất chẳng dám ghen chi với hắn.

Thế sự phù vân, hà túc vấn,

Thiên kim táng tận hoàn phục lai.

Hay chơi trời cũng chiều người!


GẶP CÔ ĐÀO CŨ (HỒNG, HỒNG, TUYẾT , TUYẾT)

Hồng, Hồng, Tuyết, Tuyết

Mới ngày nào chửa biết cái chi chi

Mười lăm năm thấm thoát có xa gì!

Ngoảnh mặt lại, đã tới kỳ tơ liễu

Ngã lãng du thời quân thượng thiếu,

Quân kim hứa giá, ngã thành ông

Cười cười nói nói tương phùng,

Mà bạch phát với hồng nhan chừng ái ngại.

Riêng một thú Thanh Sơn đi lại,

Khéo ngây ngây, dại dại với tình,

Đàn ai một tiếng dương tranh?


GẶP CÔ ĐÀO CŨ (DẠ THÂM HỐT ỨC THIẾU NIÊN SỰ)

Dạ thâm hốt ức thiếu niên sự,

Giận hồng quân ghen ghét kẻ hồng quần.

Trải nắng mưa gầy biết mấy phần xuân,

Mà son phấn cũng phong trần thế nhỉ?

Nhãn trung chi nhân ngô lão hĩ!

Lệ Giang châu chan chứa bởi vì ai!

Tân tri, cựu hận bời bời,

Tình duyên ấy lôi thôi bao kể xiết.

Ướm hỏi khách biết chăng, chẳng biết ?

Thương cho tình mà lại tiếc cho tài.

Hay là nhớ chốn Chương Đài,

Xạ lan mùi cũ, hán hài lối xưa?

Hay là nhớ chốn mây mưa.


HÀ NỘI TỨC CẢNH

Phất phơ ngọn trúc, trăng tà,

Tiếng chuông Trấn Vũ, canh gà Thọ Xương.

Mịt mùng khói toả ngàn sương,

Nhịp chày Yên Thái, mặt gương Tây Hồ.

Học Viết
Học Viết là chuyên trang về tuyển chọn các áng văn chương Việt Nam, qua đó giúp cho độc giả nắm được thế nào là một bài viết hoặc một tác phẩm hay.
Share:

Leave a reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *