Sáng tác trẻ

Chùm truyện cực ngắn suy niệm của Mai Tuệ Vân

Mai Tuệ Vân, tên thật là Lê Việt Dũng sinh năm 1994 tại Hưng Yên

Hiện đang sống và làm việc tại Hà Nội

—— TRUYỆN CỰC NGẮN SUY NIỆM ——

1.

Một đời không mặt

Trong thế giới của chúng tôi, những đứa trẻ cũng được hoài thai trong bụng mẹ chín tháng mười ngày nhưng khi sinh ra thì không đứa nào có mặt. Điều đó có nghĩa là chúng tôi không có mắt, không có mũi hay miệng, không có lông mày lông mi hay bất cứ một bộ phận hoặc đường nét nào trên một gương mặt bình thường.

Theo thời gian, chúng tôi lớn lên và việc tiếp xúc với thế giới bên ngoài khiến cho các bộ phận trên cái nền trống trơn của gương mặt bắt đầu thành hình. Ban đầu, chúng chỉ nhu nhú lên như một cây non mới phá vỡ lớp vỏ hạt cứng nhô lên khỏi mặt đất. Rồi năm tháng trôi qua, chúng bắt đầu lớn dần và tạo thành những nét riêng biệt phụ thuộc vào thế giới mà chúng tôi tiếp nhận. Có đứa thì có chiếc mũi cao, có đứa thì mũi tẹt, đứa thì có cái miệng rộng môi dày, còn đứa thì lại có đôi mắt xếch hay lông mày sâu róm, vân vân.

Tới một độ tuổi nhất định, những đường nét và bộ phận trên gương mặt chúng tôi sẽ không thay đổi nữa. Độ tuổi ấy không phải với đứa nào cũng giống nhau nhưng khi đến thời điểm đó thì tất cả chúng tôi đều được chính thức công nhận là một con người hoàn chỉnh bằng một nghi lễ long trọng. Và sau nghi lễ, gương mặt đó sẽ là đặc điểm nhận diện mà suốt đời chúng tôi mang theo để phân biệt với những người khác.

Vào một đêm năm mười bảy tuổi, tôi thức trắng ngắm nhìn khuôn mặt mình trong gương; ngắm thật kĩ những đường nét và bộ phận vẫn đang thay đổi hằng ngày. Khi điếu thuốc lá cuối cùng vừa tàn, tôi lấy luôn cái bật lửa châm lên gương mặt mình. Nó cháy bùng lên rồi nhão ra như một lớp sáp, nhỏ từng giọt xuống nền nhà. Những giọt sáp tạo thành đủ dạng khuôn mặt; cả thân quen lẫn kì dị. Đó là khuôn mặt của bố mẹ tôi, của những thầy cô giáo dạy tôi từ thuở bé, của bạn bè tôi, của người con gái tôi yêu, của nhân vật trong những cuốn sách tôi từng đọc…Vân vân khuôn mặt của người tôi quen hay đã gặp trong cuộc đời, những người tôi thần tượng cũng như khinh thường, yêu thương hay ghét bỏ. Thêm vào đó cũng xuất hiện nhiều khuôn mặt là sự kết hợp quái đản của những đường nét mà tôi chưa bao giờ biết tới. Đợi cho ngọn lửa cháy hết, tôi gom lại những khuôn mặt bằng sáp kia rồi ném vào sọt rác. Kể từ ngày đó, tôi sống mà không có mặt. Ai cũng cho rằng tôi là kẻ đáng thương nhất và đau khổ nhất trên thế giới này. Nhưng không có ai biết về sự tự do của một người không mặt.

 

2.

Kẻ chưng cất bóng tối

Tôi không ngủ vào ban đêm vì còn phải thức để làm công việc của mình. Tôi là kẻ chưng cất bóng tối.

Ngồi thật im, lặng lẽ giấu mình trong đêm, tôi hít vào cơ thể những luồng bóng đêm đen đặc rồi vận khí giữ lại nơi đan điền chờ cho bóng tối vón lại thành những tinh thể đen thẳm trong suốt. Xong xuôi công đoạn đó, tôi sẽ chuyển những hạt tinh-thể-bóng-tối này về tim để nhờ lực đẩy theo mạch máu mà chuyển đi tới khắp cơ thể. Toàn bộ những tế bào trên người tôi đều có hàm chứa bóng tối. Bởi thế, thân thể tôi toát ra một bầu khí quyển đen đậm đặc mà mắt thường không nhìn thấy nhưng có thể cảm nhận mơ hồ bằng một trực giác bén nhạy.

Công việc này không phải là do tôi lựa chọn cho mình mà nó như một sự va chạm tình cờ của định mệnh. Không phải tôi không cảm thấy nặng nề và khó khăn khi bao nhiêu năm qua cứ thui thủi làm một việc mà cũng không biết nó có giá trị gì cho ai hay rồi sẽ đưa tôi về đâu. Thế giới mà tôi sống người ta chỉ coi trọng ánh sáng và ngủ vào ban đêm; họ tránh xa và hãi sợ bóng tối.

Những con thiêu thân thì chỉ đốt mình trong lửa còn tôi như thế liệu rằng có phải một loại thiêu thân lao mình về phía ngược lại hay không?

-5/7/2016

 

3.

Một truyện chưa được viết

Tôi đang định viết một truyện cực ngắn có nhan đề: cái chết của một nhà văn.

Nhân vật chính là một ông nhà văn có nhiều thứ bế tắc trong đời quá cho nên mỗi khi viết thì ông ta trút hết mọi ẩn ức đen tối vào những con chữ. Mỗi lần viết xong như vậy, ông thấy nhẹ cả người cứ như chưa từng có điều gì là không thông suốt trong đời ông hết cả. Thế rồi một đêm, ông mơ ba giấc mơ liền nhau. Giấc mơ đầu, ông thấy mình nằm chết trên đỉnh một ngọn núi và có cả một bầy quạ mà nhìn từ xa như một khối khói đen ngòm đang bay tới rỉa từng thớ thịt mình ra. Ở giấc mơ thứ hai, ông mơ thấy mình chết và bị vùi xác xuống đất, rồi sau đó có một đàn kiến đen nhung nhúc tới rỉa rói xác thịt ông. Trong giấc mơ cuối cùng, ông thấy mình bị một nhóm người treo xác lên trên cành cây rồi thi nhau bắn vào ông những mũi tên nhọn hoắt đen sì. Sau khi tỉnh dậy, ông ta cười phá lên vì thấy mình vẫn sống và xác thịt còn nguyên vẹn. Thế rồi ông ngồi vào bàn, chậm rãi viết lại những giấc mơ kia thành một truyện cực ngắn.

Truyện chỉ có vậy, nhưng cuối cùng thì có lẽ, nó sẽ không bao giờ được tôi viết ra.

-25/9/2015

 

4.

Kiếp tượng

Đoạn đầu:

Đã có khi anh nghĩ mình chỉ thực sự gặp được mình trong sự cô độc tuyệt đối . Căn phòng kín đêm buông, phả khói thuốc vào ánh đèn vàng hư ảo, lắng nghe tiếng mưa gõ trên mái nhà; anh thấy mình đông cứng lại như tượng thạch cao. Một nỗi dịu êm buốt giá phủ chụp lấy anh mà không quá khứ và tương lai nào có thể chạm vào. Nỗi cô đơn trở thành pháo đài trú ẩn bất khả xâm phạm mà anh đã khám phá được cho riêng mình.

Nhưng rồi, anh lờ mờ nhận ra dường như khi quá khứ và tương lai đều ở ngoài kia thì hiện tại cũng không hề có mặt cùng anh trong căn phòng anh đang ngồi. Thời gian chết, không gian chết. Anh luôn nghĩ rằng mình muốn sống và phải cố gắng tìm cho ra đường sống nhưng cuộc đời phũ phàng đã dồn anh vào nơi đây như một kẻ thua cuộc. Mang tâm thế của kẻ thất bại, anh ru ngủ mình trong nỗi cô đơn buốt giá của một kiếp tượng.

 

Đoạn sau:

Một ánh nắng rọi qua khe cửa sổ làm anh tỉnh giấc.  Bước ra ngoài, anh không biết mình đã ngủ bao lâu. Có tiếng chim trên tàn cây nghe rất rõ. Anh thấy mình tan biến vào tiếng chim không còn dấu vết nào trên mặt đất. Anh nhìn vào bàn tay và thấy thịt da trong suốt. Phản chiếu trong lòng bàn tay ấy những chiếc lá run run trong gió trong nắng làm anh nghĩ tới những gương mặt tha nhân đang mỉm cười. Điều đó giúp anh nhận ra rằng kiếp tượng anh mang chỉ là một điều không có thật.

 

-Tháng 2/2016

 

5.

Khúc ru cho nội kết

Đã nhiều năm nay, cứ mỗi đêm sau khi lên giường đi ngủ là tôi lại biến thành một sợi dây thừng. Những sự việc ban ngày xảy ra dù chỉ rất nhỏ nhặt cũng tạo thành những nút thắt trên cơ thể tôi. Chẳng hạn như một mối quan hệ tôi đang cố gắng duy trì, hay những câu chuyện cùng bạn bè trong quán cà phê, hay nhiều lúc chỉ là một câu nói một ánh mắt nhìn của tha nhân là cũng đủ để tôi thao thức mãi không ngủ được để cố gắng gỡ những nút thắt chặt khăng trên thân thể mình.

Những ban ngày trôi qua ngày càng tạo ra nhiều nút thắt trong tôi, chưa kịp gỡ xong cái này thì cái khác đã lại thành hình; thời gian ban đêm tôi không hề ngủ mà chỉ gỡ hoài hoài, vậy mà cũng chẳng nhằm nhò gì cả. Tôi cứ ngắn dần lại như chính cuộc đời mình vậy.

Thế rồi tôi quyết tìm một giải pháp để nhanh chóng thanh toán những nút thắt đáng nguyền rủa này. Và tôi đã tìm được cách, đó là dùng dao cắt tung chúng ra hằng đêm. Tôi nghĩ mình phải cắt liên tục, cắt mạnh mẽ, cắt cho tới khi sợi-dây-tôi chỉ còn là những hạt bụi. Tất nhiên, việc đó sẽ rất đau đớn và mất nhiều máu.

Một đêm, sau khi lấy dao tự cắt chính mình, tôi thiếp đi vì mệt mỏi, máu chảy ướt đẫm gối loang cả vào giấc mộng đỏ. Trong giấc ngủ chập chờn, tôi nghe thấy những thanh âm từ hòa vang lên khe khẽ ngoài cửa sổ. Tôi từ từ mở mắt và im lặng lắng nghe. Đó là tiếng mưa đêm.

Đã lâu lắm rồi trời không mưa, đêm nay, trong thanh âm của mưa, tôi nghe thấy một khúc hát ru thơ ấu vọng lên từ nơi sâu thẳm tâm thức. Từng giọt mưa là từng giọt ru gieo vào tim tôi sự bình yên của cả cõi thế chắt chiu. Bóng tối bỗng nhiên trở nên trong suốt và êm dịu như bóng tối của những ngày chưa biết khóc.

Tôi nhắm mắt lại rồi chìm vào giấc ngủ sâu im lắng không mộng mị.

Sáng hôm sau tỉnh dậy, mưa đã tạnh, những giọt nước vẫn còn treo lung linh trên dây phơi quần áo, tôi nhẹ bước ra ngõ hít đầy không khí vào lồng ngực. Bỗng nhiên, tôi sững lại vì trước mắt là một khóm hoa tóc tiên mới nở sau cơn mưa đêm qua. Vén tay áo lên, tôi nhìn mấy vết sẹo đang lên da non, chúng có màu hồng nhạt của những đóa tóc tiên nở sau mưa. Nước mắt tôi chợt ứa ra từ trong sâu thẳm.

-thương tặng Thiên Bình và những nội kết trong tôi.

tháng 4/2015

 

6.

Thức tỉnh muộn màng

Một mái nhà chật hẹp không thể lưu giữ những bước chân người lữ hành muôn dặm. Hắn thề suốt đời mình sẽ không bao giờ nằm ngủ dưới một mái nhà nào nữa.

Sau khi phát ra lời thề nguyện ấy thì bỗng dưng hắn có được một năng lực kì dị là có thể dụng tâm mà kết tụ lại trên đầu mình những đám mây đen dày đặc. Kể từ đó hắn sống đời lang bạt nay đây mai đó, những đám mây đen chính là mái nhà chở che hắn khỏi nắng mưa bão gió cuộc đời.

Hắn đi tới đâu thì những đám mây đen của hắn cũng phủ bóng tới đó. Điều ấy thì thực là có ích cho hắn, thế nhưng những người khác thì lại phải nhận chịu những phiền toái không nhỏ khi có mặt hắn. Trẻ con trông thấy hắn thì khóc thét lên, những người lớn vội đóng cửa nhà lại mỗi khi thấy hình bóng hắn từ xa, hay khi hắn dừng chân ở nơi nào đó trong một thời gian dài thì cây cối nơi đó héo úa đi vì thiếu nắng. Bởi vậy, hắn phải lánh vào chốn rừng sâu không người mà sống trong cô độc để đừng làm khổ người khác.

Thế rồi cũng tới ngày sinh mệnh hắn kết thúc. Trong sát na trút ra hơi thở cuối cùng, những đám mây đen trên bầu trời tan biến để lộ ra một vũ trụ tinh khôi trong cái nhìn cuối cùng của hắn. Tới lúc đó hắn mới nhận ra rằng lúc nào mình cũng luôn được chở che trong một mái nhà mà đâu nào hay biết. Nhưng giờ thì đã quá muộn. Hắn đã sống lãng phí cả một cuộc đời.

-5/10/2017

 

7.

Xương rồng

Người ta không ưa gì chúng tôi bởi chúng tôi không có những chiếc lá xanh tươi. Cái mà người ta gọi là lá của loài thực vật thì đối với chúng tôi họ gọi là gai. Người ta cũng tránh chạm vào chúng tôi vì sợ bị những chiếc gai nhọn làm chảy máu. Điều đó thì cũng là chuyện bình thường tự nhiên thôi vì chúng tôi là những cây xương rồng mà.

Việc phải sống trong những hoang mạc cằn cỗi mà vô cùng khó nhọc mới có được một chút nước để dưỡng nuôi cơ thể bắt buộc loài xương rồng chúng tôi phải tiêu biến những chiếc lá xanh non trở thành gai nhọn. Có như vậy thì chúng tôi mới không để bay hơi mất lượng nước quý giá mà phải rất nhọc nhằn chắt chiu mới có được.

Con người ta vẫn thường hay ưa ghét. Họ ưa những điều khiến họ thoả mái dễ chịu và xa lánh những gì khiến họ hãi sợ hay đớn đau. Đó là quyền của họ. Còn đối với chúng tôi, một khi đã được Thượng Đế đặt tên thì chúng tôi sẽ sống trọn vẹn cuộc đời mình. Trong âm thầm nhẫn nhục, loài xương rồng vẫn từng ngày chắt chiu nhựa sống để đơm hoa dâng lên Người.

 

-viết tặng cây xương rồng ngày 8/10/2017

 

8.

Những tiếng gọi

Dòng sông gọi tên tôi, đồng hoang gọi tên tôi, rừng sâu gọi tên tôi; lũ chim gọi tên tôi, bầy chó  gọi tên tôi, dế cộ gọi tên tôi; hoa cỏ gọi tên tôi, mây trời gọi tên tôi, sương mù gọi tên tôi.

Rồi con người ta gọi tên tôi trên phố với những thanh âm khàn đục bất an và nói rằng tôi là một kẻ hoang tưởng vì nào đâu có ai gọi tên tôi.

20/11/2017

 

9.

Tìm

Tôi đi tìm loài chim ngủ trong tịch mịch chiều tà nơi sơn dã, tìm trong thôn xóm sáng sớm mù sương, tìm trong cả trưa nắng lửa màn bụi xe thành phố. Loài chim ngủ, lặng im không hót, giấu mất thanh âm tuổi thơ của tôi trong cuống họng. Tiếng vọng bặt tắt ở đêm.

Tiếng hót loài dạ du, còn vọng trong sương mù, tôi tìm loài chim ngủ, nơi cõi miền hoang vu.

 

10.

Cô đơn

Tan sở làm, tôi phóng xe máy trở về nhà, đường phố đông nghẹt người. Đi tới một cây cầu lớn, chiếc xe chậm chạp leo qua chân cầu và lên cao dần theo độ dốc. Mặt trời chiều tóe lửa hắt nắng từ trời tây làm lóa mắt tôi và những người đi cùng chiều. Nheo mắt, giảm ga, tôi cho xe chạy chậm xuôi sang bên kia cầu. Khi đã hoàn toàn sang tới phía bên kia, những tòa nhà cao tầng thu tầm nhìn gần lại và cũng che khuất luôn mặt trời và ánh nắng lóa. Tôi mở to mắt, ngoái nhìn phía sau trước khi rẽ. Bỗng giật mình kinh hãi, tay lái không còn làm chủ được chiếc xe khiến tôi phải dừng lại hít vào thật sâu lấy bình tĩnh. Tất cả những con người đang đi xung quanh tôi đều đã biến mất. Không còn một ai mà chỉ có những chiếc khẩu trang, mũ bảo hiểm và xe máy đủ loại đang đi lại trên đường. Tôi bất giác nhìn vào gương xe của mình, tôi vẫn là tôi. Ánh mắt mệt mỏi vẫn đang nhìn chằm chằm vào gương kia, tóc tôi, gương mặt tôi (dù có bịt khẩu trang), cổ tôi, vai tôi, mọi thứ đều ở nguyên đó. Định thần lại, tôi nhìn xuống cơ thể mình, mọi thứ vẫn vậy, tôi vẫn là tôi. Còn khi nhìn ra xung quanh vẫn chỉ thấy những chiếc khẩu trang, mũ bảo hiểm và xe máy đi lại trên đường. Trong khoảnh khắc, tôi nhận ra tình cảnh thê thảm của mình và những người khác. Thế rồi, tôi nổ máy xe mà đi nốt quãng đường về nhà.

-14/4/2015

 

11.

Một cuộc chuyển hóa

Hắn biến phòng đọc thành một thiền đường – nơi hắn hành thiền với những con chữ. Đối với hắn đọc sách là một nghi lễ.

Hắn không có vợ cũng chẳng có người tình. Mỗi khi hứng tình hoặc mơ tưởng tới đàn bà và tình dục hắn lại vào phòng đọc để kìm giữ dục tính bằng những cuốn sách. Tất nhiên phòng đọc không phải chỉ để hắn dùng vào việc đó, nó chỉ là một khám phá của hắn như một lợi ích phụ trội của việc đọc mà thôi.

Một đêm rằm, cái thư phòng trên gác hai của hắn ngập trong ánh trăng huyền hoặc khiến hắn quá có hứng nên quyết định thức suốt đêm đọc sách. Giữa chừng, hắn ngủ gục trên bàn. Trong giấc ngủ chập chờn, hắn thấy sách của mình biến ra những người đàn bà khoả thân trong một màn sương bạc giăng mắc. Hắn lao vào làm tình với tất thảy những người đàn bà kia, những ả đàn bà không hề có một khuôn mặt nào. Thế rồi hắn lả đi lúc nào không hay trong cơn truy hoan tưởng như bất tận.

Sáng hôm sau tỉnh dậy, hắn thấy mình đang nằm trên sàn. Những cuốn sách vung vãi xung quanh còn vương đầy tinh dịch làm hoen cả những con chữ trên trang giấy.Từ đó, hắn tuyệt đối không còn động vào một cuốn sách nào nữa. Hắn đã nghĩ tới việc đốt sách nhưng rồi chỉ khoá phòng đọc lại rồi ném chìa khoá đi. Hắn bắt đầu bước ra đời để kiếm gái.

 

12.

Trên đỉnh núi

Anh đã mơ tới một ngày sẽ leo lên đỉnh cao diệu vợi của ngọn núi do mình tự tạo, mắt nhìn xuống dưới chỉ còn thấy muôn trùng mây trắng, không có một bóng người. Rồi anh cất tiếng cười vang dậy đất trời. Tiếng cười của anh sẽ là tiếng gầm sư tử gọi mặt trời sống dậy trên toàn cõi tâm thức riêng anh.

Mỗi ngày, sau khi công việc mưu sinh kết thúc, anh lại lặng lẽ cất bước trên con đường dốc đứng dẫn lên đỉnh núi. Trên con đường ấy, anh chọn cách đi của riêng mình, không gian và thời gian mang một ý nghĩa hoàn toàn khác mà chỉ có anh mới hiểu. Đó là cuộc chơi của riêng anh, luật lệ nhân gian hoàn toàn vô nghĩa. Để có được dũng khí ấy anh đã phải vượt qua không biết bao nhiêu ngọn núi được bồi lên bởi những nỗi đau mà cuộc đời dành cho mình.

Tôi không biết anh sẽ tới đâu trên con đường ấy, nhưng tôi biết chắc rằng bước đi của anh đã để lại những dấu chân khổng lồ trên con đường tôi sẽ qua.

-viết tặng Trần Quốc Tú, tháng 3/2015.

Học Viết
Học Viết là chuyên trang về tuyển chọn các áng văn chương Việt Nam, qua đó giúp cho độc giả nắm được thế nào là một bài viết hoặc một tác phẩm hay.
Share:

Leave a reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *